Biểu hiện của suy giãn tĩnh mạch
Những biểu hiện của bệnh SGTM cũng là triệu chứng chung của nhiều bệnh lý khác nhau nên đôi lúc làm cho người bệnh và cà bác sĩ không nghĩ đến bệnh suy giãn tĩnh mạch. Nhiều bệnh nhân tốn thời gian và tiền bạc do bác sĩ không nghĩ đến SGTM để điểu trị cho bệnh nhân.
Chỗ nào trong cơ thể có tĩnh mạch đều có thể bị SGTM, vì SGTM ở chân gây ra những triệu chứng ảnh hưởng đến khả năng đi lại, khả năng lao động , thẩm mỹ cũng như chất lượng cuộc sống, nên nói đến SGTM là nói đến SGTM ở vùng chân.
Ví dụ:
- Bệnh nhân bị đau gót chân. Thường bác sĩ sẽ cho đi chụp hình gót chân tình cờ phát hiện một gai xương nhỏ vùng gót chân và điều trị theo hướng gai gót gây đau chân. Nhưng thật ra những gai xương nhỏ vùng gót ( do tăng sinh xương) thường ít gây đau nhiều khi bệnh nhân đi đứng, mà thủ phạm thật sự là SGTM. Nếu không nghĩ tới, không cho bệnh nhân làm siêu âm màu (doppler) mạch máu sẽ không phát hiện ra. Bệnh nhân sẽ được uống nhiều toa thuốc giảm đau và hậu quả không đỡ đau gót chân bao nhiêu nhưng bao tử ngày càng đau hơn.
- Khi bị chuột rút (vọp bẻ) nhiều người nghĩ mình bị hạ canxi nhưng không biết triệu chứng thường gặp của suy giãn tĩnh mạch sâu là chuột rút (vọp bẻ) do cơ bị thiếu oxy.
- Đau hai đầu gối. Có nhiều nguyên nhân gây đau hai đầu gối, thường chúng ta nghĩ nhiều đến viêm khớp, thoái hóa khớp, nhưng một trong những nguyên nhân thường gặp là SGTM thường không được nghĩ tới…..
Khi nào nghĩ mình bị suy giãn tĩnh mạch?
- Đau chân: Đây là triệu chứng thúc giục người bệnh đi khám bệnh.
- Chân có thể đau ở bất cứ chỗ nào, thường đau nhiều ở vùng cổ chân, đầu gối và bắp chân ( bắp chuối), đau dọc theo tĩnh mạch. Có một số bệnh nhân đau gót chân, mu bàn chân…. Đau vùng rộng thường ít đau một điểm.
- Đau tăng dần từ sáng đến tối, càng về chiều càng đau.
- Đau khi đi nhiều đứng nhiều, khi ngồi nghỉ gác chân ngang hoặc cao hơn mông sẽ đỡ đau.
- Một số bệnh nhân cảm giác đau không rõ chỉ cảm thấy nặng chân, tức chân. Bệnh nhân đi nhanh mỏi chân, đi không được xa như lúc trước.

- Phù chân.
- Phù chân thường thấy ở cổ chân và mu bàn chân.
- Phù tăng dần từ sáng đến tối. Sáng ngủ dậy không thấy phù, càng đi càng đứng càng phù nhiều hơn.
- Ấn mạnh vào chỗ phù bỏ tay ra sẽ thấy lõm.
- Thường không phù chỗ nào khác ngoài chân.
- Nhiều bệnh nhân chỉ cảm thấy đi giày dép vào buổi chiều chật hơn buổi sáng (vì vậy người ta thường khuyên nên đi mua giày dép vào buổi chiều tối)
- Nổi gân (tĩnh mạch nổi): Triệu chứng này phụ nữ rất quan tâm vì gây mất thẫm mỹ
- Tĩnh mạch có thể nổi li ti từng mảng lớn nhỏ khác nhau, màu xanh hoặc tím đỏ (tĩnh mạch hình mạng nhện) , đôi chỗ giống như hình pháo bông hay nổi to ngoằn ngoèo như con giun dưới da.
- Tĩnh mạch có thể nổi bất cứ chỗ nào thường ở: Bàn chân, bắp chân, đùi, nhượng chân (đằng sau gối), vùng mặt…

Tĩnh mạch nổi dưới da
- Chuột rút (vọp bẻ)
- Tê chân, dị cảm.
- Triệu chứng tê chân rất hay gặp. Thường tê ở bàn chân, bắp chân, phải lúc lắc chân cho dễ chịu.
- Cảm giác châm chích vùng chân rất khó chịu.
- Một số người có cảm giác có kiến hay con gì bò ở chân.
- Cảm giác rát bỏng vùng chân.
- Da vùng chân thay đổi màu sắc, chàm chân, loét chân.
- Da vùng bàn chân, cẳng chân có thể tím, đỏ hay bị xạm đen rất xấu.
- Ngứa chân. Ngứa chung quanh tĩnh mạch, nhất là vùng mu bàn chân tái đi tái lại, khó điều trị. Thường bị các bác sĩ da liễu chẩn đoán nhầm với chàm cơ địa hay chàm dị ứng.
- Chân tự nhiên nổi điểm đen hay đỏ, lan rộng dần và sau đó là loét. Vết loét rất lâu lành, khó điều trị, tái đi tái lại. Người không bị đái tháo đường mà có loét chân lâu lành phải nghĩ đến SGTM.